Đúng, đương nhiên!
Trang Văn Huy vô ý thức thẳng sống lưng, chỉ cảm thấy trước mắt như có ánh sáng chớp lên.
Gã mài giũa bộ phim này trong suốt tám năm, mỗi một đoạn, mỗi một câu nói đều tinh điêu tế trác, cân nhắc lặp đi lặp lại, giá trị cuối cùng của nó làm sao chỉ dừng ở một cái đảo ngược?
Nếu như chỉ có cái đảo ngược này là đẹp mắt, vậy làm sao có thể níu khán giả ở lại rạp trong hai giờ?
Vì sao những nhà đầu tư khác đều muốn níu lấy cái đảo ngược này không buông, nhấn mạnh lặp đi lặp lại là người xem bình thường không hiểu, dùng điểm ấy để phủ nhận toàn bộ giá trị của “Vô song” chứ?
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây