An Viễn Đạo đứng ở cạnh đó sợ Tần Man phải chịu thua thiệt, anh ta vội vàng lên tiếng: “tiểu đoàn trưởng, cậu ta...”
Nhưng anh ta còn chưa dứt lời, đã bị Thẩm Trị giơ tay lên cắt ngang.
Anh ta nhìn chằm chằm vào Tần Man, nói: “Với tư cách là một người lính, phục tùng vô điều kiện là điều cơ bản nhất, nhưng ngay cả điều này cậu cũng không biết, cậu còn làm lính làm gì nữa.”
Tần Man cũng nhìn đáp lại ông ta, trả lời: “Là một người lính, nếu không thể sống ngay thẳng, sống quang minh lỗi lạc, chỉ biết âm thầm dở thủ đoạn với những người bất đồng quan điểm với mình, vậy người đó cũng không xứng làm lính.”
“Tần Man.” An Viễn Đạo thật sự lo cô nói nhiều sẽ gặp xui xẻo, anh ta vội vàng nhỏ giọng nhắc nhở.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây