Vân Tiêu cũng rất nhiệt tình, trực tiếp ôm lấy Vân Trạch Vũ, cũng không chê cậu phong trần mệt mỏi, “Thúc, Nhị Bảo thật sự rất nhớ thúc, nghĩ đến là đau nhói tim gan.”
Vân Duệ cảm thấy có chút mất mặt: “Đau nhói tim gan không phải dùng như vậy!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Tiêu đỏ lên, lắc lắc cái mông nhỏ, đem đầu chôn ở lồng ngực Vân Trạch Vũ, Đại Bảo thật đáng ghét, luôn luôn làm cậu bé mất mặt.
Trong mắt Vân Trạch Vũ đều là ý cười: “Thúc cũng rất nhớ hai con, đi, chúng ta về nhà.”
Đi ngang qua cửa, thấy Hoa Bất Hoàn đứng cùng một chỗ với Đại Hôi Nhị Hôi, Vân Trạch Vũ còn chưa nói chuyện với hắn ta.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây