Vân Mạn Mạn than nhẹ một tiếng, đi đến phía sau lưng của Mặc Bắc Uyên, nhẹ nhàng vỗ, giọng nói vô cùng kiên định: “Ta bất kể hắn là ai, hoàng đế Nam Mặc, Đông Tiêu, Nam Thịnh, Bắc Lẫm muốn tổn thương đến chàng, ta chắc chắn sẽ giúp chàng diệt trừ toàn bộ, chàng chỉ cần làm chuyện chàng muốn làm là được.”
Sau khi Mặc Bắc Uyên ngủ mê man, Vân Mạn Mạn ôm người đến giường mềm sau rèm, vuốt lông mày nhíu chặt của hắn, giọng nói vô cùng kiên định.
“Ta vốn nên ẩn cư như vậy cả đời, bởi vì có chàng, ta nghĩ ta nguyện ý sóng vai đi về phía trước với chàng, làm trọng thập bảo kiếm bảo vệ chàng.”
Nói xong Vân Mạn Mạn tới gần lông mày đang nhíu chặt, nhẹ nhàng hôn một cái, lúc này mới đứng dậy rời khỏi nơi nghỉ ngơi.
Cũng không phát hiện nam nhân nằm ở sập mềm mở mắt ra ở trong nháy mắt nàng xoay người rời đi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây