Mặc Bắc Uyên ngẩng đầu lên nói: “Độc của lão Trấn Bắc Vương là ai hạ?”
Lúc này Vương cẩu lắc đầu, Mặc Bắc Uyên nắm chặt cổ áo của ông ta, cắn răng nói: “Nói cho bổn vương là ai hạ?”
Vân Mạn Mạn khẽ thở dài một cái, cũng không kéo ra nữa, hiện tại hắn cần phát tiết lửa giận, bằng không hắn sẽ trở nên điên khùng.
Nhưng vẫn tỉnh táo phân tích nói: “Bắc Uyên, ông ta không biết rõ, nhiệm vụ của ông ta chỉ là đưa tin, cũng không phải đặc biệt quan trọng.”
Mặc Bắc Uyên hơi chán nản buông ra, đôi mắt màu xanh tràn ngập nước mắt, như là biển rộng u ám sâu thẳm khiến cho người ta muốn hãm sâu vào trong đó.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây