Vương cẩu khiếp sợ lùi về sau, nhìn hoa sen kia trực giác cảm thấy nguy hiểm: “Ngươi, ngươi không thể tới.”
Vân Mạn Mạn khẽ cười một tiếng, khóe miệng cong lên ánh mắt chứa tia hung ác: “Đã quên nói cho ngươi biết, ngày ấy xông vào trong phủ ép ngươi uống thuốc là ta, mà bây giờ đã là năm năm sau rồi.”
Khuôn mặt của Vương cẩu biến đổi lớn, không nhịn được lắc đầu: “Không, điều này sao có thể, làm sao có thể.”
Chỉ là trong đầu chiếu ngược ra hình ảnh mấy năm này, sắc mặt dần dần trở nên hung ác nham hiểm, ngón tay chỉ về phía Vân Mạn Mạn oán hận nói: “Là ngươi, là ngươi hủy phủ đệ của ta, là ngươi tiện...”
Lời nói tiếp theo còn chưa nói hết, hoa sen trong tay Vân Mạn Mạn đánh về phía đầu của ông ta, trong khoảnh khắc khuôn mặt của Vương cẩu chợt dữ tợn.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây