Vân Mạn Mạn kéo Mặc Bắc Uyên đến bàn, phất phất tay, trên bàn có mấy rương nhỏ cũ nát.
Mặc Bắc Uyên hơi tò mò: “Mạn Mạn, đây là cái gì?”
Vân Mạn Mạn chỉ vào thùng: “Đây là thư tín năm năm trước ta vơ vét ở cẩu Vũ Lương Vương phủ, tiện thể lấy đi tìm hiểu.”
Ánh mắt Mặc Bắc Uyên nhìn về phía thùng, vẻ mặt hơi giật mình, trong lúc này có lẽ có chân tướng hắn vẫn luôn đi tìm.
Vân Mạn Mạn mở thùng ra: “Ta nhớ được lúc trước liếc mắt nhìn hình như có tên Trấn Bắc Vương, còn có một chữ viết không phải là Nam Mặc, ta cũng không biết.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây