Mặc Bắc Uyên bình tĩnh nhìn Vân Mạn Mạn, sau nửa ngày, bất đắc dĩ nhéo nhéo mi tâm, hắn cảm thấy lửa giận tích tụ không có chỗ phát tiết.
Trong lòng thầm nói cho mình: “Nương tử này là mình tìm, không thể mắng, không thể đánh, không thể dạy dỗ, nhưng mà hắn tức giận!”
Trước kia cảm thấy Hàn Ngọc có thể khiến hắn tức giận, hiện tại sau khi gặp được Mạn Mạn, hắn cảm thấy nàng chẳng những có thể khiến hoàng đế tức đến chết, mà ngay cả hắn phu quân tương lai này đều có thể tức chết.
Trực giác của Vân Mạn Mạn cảm thấy không tốt, khẽ lui về phía sau.
Bàn tay to của Mặc Bắc Uyên trực tiếp ôm lấy người, bàn tay khống chế eo của cô.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây