Trong lòng Mặc Bắc Uyên đau xót, nhìn dáng vẻ vân đạm phong khinh của nàng, hắn đau lòng nắm chặt lấy tay Mạn Mạn, thấp giọng nói: “Mạn Mạn, quên những chuyện không vui đó đi, sau này nàng đã có ta, có mấy đứa nhỏ, còn có người nhà yêu thương nàng rồi.”
Khóe miệng Vân Mạn Mạn nhếch lên, thần sắc nàng vẫn dửng dưng như thường: “Ta cũng không có không vui mà, bây giờ có gặp lại cha nương ta trước kia thì từ đầu đến cuối ta vẫn cảm thấy rất tốt, quan hệ thân nhân chỉ là một từ mà thôi.”
Trong lòng Mặc Bắc Uyên rất khổ sở, Mạn Mạn của hắn trước kia phải chịu thật nhiều đau khổ, mới vừa muốn nói cái gì thì đã bị Vân Mạn Mạn cắt đứt lời.
“Mặc Bắc Uyên, chàng không biết quá khứ của ta sao?”
“Nếu như Mạn Mạn nguyện ý nói với ta thì ta sẽ nguyện ý nghe, đối với ta mà nói, quá khứ hay hiện tại thì nàng vẫn là Vân Mạn Mạn, người mà ta yêu mà thôi.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây