Vân Mạn Mạn khẽ cau mày, cái bộ dáng đó sao lại quen như vậy nhỉ?
Nam nhân nọ thấy biểu tình xem thường của bọn họ thì nói: “Ta nói cho các ngươi biết, nốt ruồi son đã ngủ mê man bốn năm nay rồi, các khách nhân ở kinh thành đều đang chờ người đó tỉnh lại, đáng tiếc, có vẻ người đó sẽ không tỉnh lại đâu.”
Nam nhân nọ lại thấy có một đội ngũ trước mặt đi vào thì vội vàng chạy tới: “Ta đi vào trước đây, các ngươi cũng đi vào sớm một chút đi, tới trễ là không thấy được cái gì đâu, bỏ qua là hối hận cả đời đó!”
Thanh Nhất nhìn sang chủ tử nhà mình, mà tầm mắt Mặc Bắc Uyên lại đang nhìn Vân Mạn Mạn, thế nhưng lại phát hiện Vân Mạn Mạn lại đang ngẩn người.
Mặc Bắc Uyên có chút hiếu kỳ, Mạn Mạn hẳn là không cảm thấy hứng thú đó chứ?
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây