Bộ dáng này ngay cả Tiểu Từ tông chủ cũng âm thầm kinh hãi, nhưng hắn nhớ tới lời dặn dò của Phương Thốn, cũng chỉ có thể cắn răng ngẩng đầu, nhìn về phía Từ Thủ Sơn, thấp giọng nói: “Phụ thân, từ sau khi người mất tích con vẫn luôn nhớ mong nhớ người. Nhiều năm như vậy qua đi, con vẫn luôn tự hào về người và tông môn trưởng bối, cho dù Thủ Sơn Tông rơi vào tình cảnh gian nan, vẫn cứ nghiến răng bám trụ, chỉ bởi vì…”
Hắn dừng một chút, tình cảm chân thật đã không nhịn được mà để lộ ra, thanh âm lớn lên một chút: “Chỉ là bởi vì toàn môn trung liệt Thủ Sơn Tông chúng ta, một lòng chỉ vì diệt trừ yêu ma, chỉ là bởi vì chúng ta kiên trì là đúng, chỉ là bởi vì con không muốn làm người mất mặt.”
“Nhưng bây giờ thì…”
Hắn nhìn về phía Từ Thủ Sơn: “Chẳng lẽ là con sai sao?”
Giờ khắc này, nhìn Phương Thốn phía trước nhanh chóng lao đi, ma ảnh vô tận phía sau vậy mà không ai có thể cản trở được hắn.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây