Trước kia cô thật sự quá kém cỏi, mới làm cho mấy người “Mẹ già” này bận lòng.
Không bao lâu sau, Lục Cảnh Tri phong trần mệt mỏi trở về nhà.
Thấy Khương Ngữ Ninh ngồi cười tươi như hoa ở trên thảm, Lục Cảnh Tri không nhịn được nhoẻn miệng cười, có một số người, sự tồn tại của đối phương luôn làm bạn cảm thấy có ánh sáng tỏa ra từ bốn phía.
“Nhị ca, anh đã về rồi.” Khương Ngữ Ninh quay sang nhìn thấy người đàn ông nhà mình trở về, làm nũng duỗi tay về phía anh.
Lục Cảnh Tri thuận thế bế cô lên ghế sa lon, miệng con không quên lải nhải: “Đừng ngồi trên sàn nhà, lạnh lắm.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây