Tôi kinh ngạc hỏi: “Tại sao?”
Đao Thần thở dài: “Bởi vì thất thiên vương sẽ bí mật bỏ phiếu, chọn ra một người có sức đe dọa nhất đối với sự phát triển của tổ chức, những đệ tử nhập thế của Tống gia chúng ta thường bị chọn phải. Trước đây họ chẳng những muốn giết người họ Tống mà còn nghĩ đủ mọi cách khiến cho gia tộc suy sụp, để chúng ta không thể đối kháng với tổ chức cho nên Tống gia đã nhiều lần đứng bên bờ vực bị hủy diệt. Lúc đó mới chia ra hai nhánh là Văn Tống và Võ Tống để giữ gìn hương hỏa, người của Tống gia mà có thể uy hiếp đến tổ chức, 300 năm qua chưa từng xuất hiện lại. Tống Dương, hiện giờ ngươi chính là người đó!”
Mọi người im lặng một hồi, Tinh Thần nói: “Tiền bối, nếu là như vậy, càng không thể để tiểu thiếu gia đích thân xâm nhập nguy hiểm được, đây chẳng phải đưa dê vào miệng cọp sao?”
“Không!” Tôi đứng dậy: “Là bọn chúng sợ ta chứ không phải ta sợ bọn chúng. Ta có một linh cảm, đây sẽ là lần điên cuồng cuối cùng của chúng, giờ phút quan trọng này đương nhiên ta phải toàn lực ứng phó. Mà cũng chẳng phải nguy hiểm lần đầu, từ khi đối chọi với tổ chức đến nay, ai cũng đã từng trải qua sinh tử, chẳng có gì đặc biệt cả.”
Tống Tinh Thần vẫn không yên tâm, Tiểu Đào nói: “Đến lúc đó tôi nhất định sẽ bảo vệ Tống Dương.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây