Thấu Xương Hương nói xong, đám đồ tể kia liền từ bốn phía xông tới, Tinh Thần với tốc độ ánh sáng quật ngã một tên, miệng giục chúng tôi mau tìm chỗ trốn, nhưng nơi đây bốn bề trống huếch, làm gì có nơi nào ẩn thân. Mấy tên đồ tể to lớn, miệng gầm gừ kêu loạn, hai mắt vằn tia máu, giống như đã được uống loại thuốc kích thích nào đó, trong tay là dao bầu khổ lớn, nhìn rất nặng nề. Đừng nói là trình độ võ vẽ mèo cào như tôi, ngay đến Tống Tinh Thần cũng bị ép phải né tránh liên tục.
Hắn lăn sang một bên, nhặt con dao chỗ xác tên đồ tể, giao đấu với đám còn lại, hung khí chạm nhau tóe lửa giữa không trung, tiếng leng keng chói tai. Tống Tinh Thần không quen sử dụng loại vũ khí ngắn này, hắn vừa chém trúng một tên thì đối phương lại túm chặt lấy sống dao, tên còn lại từ phía sau chém tới, Tinh Thần lập tức thối lui, gã đồ tể vung dao đuổi giết.
“Cúi đầu!” Tôi hét lên.
Tinh Thần hụp người xuống, tôi hướng về phía tên đồ tể đang đuổi đằng sau phát động minh vương chi đồng. Nhưng ngoài dự liệu, hắn lại không hề có phản ứng gì. Mấy tên này không có cảm giác đau đớn, cũng không có cảm giác sợ hãi, hai cảm giác này đều do thùy hải mã trong não điều khiển, tôi càng chắc chắn bọn chúng đã uống thuốc gì đó từ trước.
Tống Tinh Thần nhặt bừa cái ghế nắm vào người tên kia, cái ghế vỡ nát, mảnh gỗ găm đầy người nhưng hắn như chẳng hề hấn gì, Tinh Thần sốt ruột kêu: “Tiểu thiếu gia, chạy mau!”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây