Ba chúng tôi xé vải trên quần áo bịt vào mồm rồi ngồi xổm dưới đất, hết sức cố gắng hít khói càng ít càng tốt.
Quan sát bốn phía căn phòng để tìm cơ hội thoát thân, mặc dù tôi biết chỉ lát nữa cảnh sát sẽ ấp tới, nhưng nếu chúng tôi bị bắt sống, sẽ vô cùng bất lợi cho hành động, thậm chí còn khiến lần hành động này thất bại!
Tôi lết tới chỗ cánh cửa ngầm, kiểm tra đi kiểm tra lại, khói mê khiến đầu óc tôi mơ hồ, căn bản không cách nào tập trung được.
Tiểu Đào và Tinh Thần cũng tới tìm giúp tôi, bỗng Tiểu Đào chỉ một chỗ: “Tống Dương, vật trang trí này hình như di chuyển được.”
Tôi thử một cái, quả nhiên nó trượt ra, bên dưới lộ ra một cảm biến vân tay, tôi tuyệt vọng, nhưng suy nghĩ kỹ càng thì hình như vẫn còn cơ hội.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây