Chúng tôi lên chiếc limousine, chầm chậm đi qua từng con phố của thị trấn nhỏ, cả quãng đường tôi ra vẻ hằm hằm, Tiểu Đào thì như một diễn viên chuyên nghiệp, không ngừng nói: “Lão gia, nhớ kỹ của hàng quần áo kia nha, lát nữa em muốn đi xem một chút!”; “Người ta thích nhẫn kim cương nữa cơ.”
Tôi thờ ơ đáp: “Chờ xong việc, muốn mua cái gì cũng được.”
“Lão gia, lão gia tốt với em quá!” Tiểu Đào ôm tôi, hôn một cái lên má.
Nửa tiếng sau chúng tôi tới một con phố đồ cổ, ba người xuống xe, theo lời Lý Sấm nói thì tai mắt của Cuồng Trù kinh doanh một tiệm đồ cổ ở đây, có tên là Tĩnh Tâm Trai.
Chúng tôi vào trong cửa hàng, một tiểu nhị mặt mày hớn hở ra chào đón: “Mấy vị là người nơi khác tới ư? Đến mua đồ cổ hay văn vật?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây