Tiếng pháo nổ rền vang, Tiêu Triêu Nhan đứng trước cửa hô lớn: “Phân trang Thiên Khải của Hạc Vũ dược trang, hôm nay chính thức khai trương!”
Chỉ thấy sau lưng Tiêu Triêu Nhan, tấm biển lớn của Hạc Vũ dược trang đã được treo lên cao, hai bên dán hai câu đối đỏ, một bên viết “Diệu thủ hồi xuân”, một bên viết “Y giả nhân tâm“. Bạch Hạc Hoài đứng trước cửa, nhìn khoảng sân trống vắng, cười khổ: “Vẫn nên để Tô Xương Hà tìm giúp vài người tới xem một chút, Thiên Khải thành náo nhiệt như vậy, sao chẳng có ai đi ngang qua liếc mắt nhìn một cái?“.
Tô Mộ Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: “Có lẽ y quán ở Thiên Khải thành quá nhiều. Y quán không giống quán rượu, sẽ chẳng có ai đến xem vì mới mở, đợi sau này có tiếng tăm tự khắc sẽ có rất nhiều người tới cửa cầu cứu chữa.”
“Ài.” Bạch Hạc Hoài thở dài: “Tích lũy thanh danh cần rất nhiều thời gian. Chúng ta vừa mới gây dựng được tiếng tăm ở Nam An thành, lại chạy tới Thiên Khải thành cách xa ngàn dặm này.”
Tiêu Triêu Nhan đốt pháo xong bèn bước tới an ủi: “Không sao đâu, sư phụ, sau này chúng ta sẽ mở y quán khắp thiên hạ, Thiên Khải thành, Tuyết Nguyệt thành, Vô Song thành, Mộ Lương thành, những đại thành trong thiên hạ này đều phải có một y quán. Tất cả đều là phân quán của Hạc Vũ dược trang, lại treo thêm bảng hiệu Dược Vương cốc, đảm bảo sẽ trở thành đại dược trang đệ nhất thiên hạ! Tổ sư gia của chúng ta dù thi cốt thành tro cũng có thể cười tỉnh lại!”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây