Lúc này Thiên Khải thành đã về đêm, trên đường phố cũng yên tĩnh hơn rất nhiều. Hai người men theo đường về phía quán trọ Phượng Khởi Triều Minh, đi qua mấy con đường lớn, lại bước vào một con hẻm nhỏ.
Bạch Hạc Hoài duỗi người: “Thiên Khải thành sau khi lên đèn, nhìn thuận mắt hơn ban ngày.”
Tô Mộ Vũ cúi đầu mỉm cười: “Chẳng lẽ Bạch thần y không thích Thiên Khải thành sao?”
“Không thích, nơi này quá lớn, nhà cửa lớn, đường sá lớn, đồ ăn cũng lớn. Một miếng bánh hoa quế nho nhỏ cũng to bằng cục gạch, chẳng lẽ bánh hoa quế càng to càng ngon sao?” Bạch Hạc Hoài bất đắc dĩ lắc đầu, “Nam An, Nam An, ta muốn về Nam An!”
“Sẽ không lâu nữa đâu.” Tô Mộ Vũ đáp.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây