Những suy đoán trước đó đang dần trở thành hiện thực, có lẽ đám người Cao Ngôn bọn họ đều đã chết rồi, chỉ có người chết mới có thể nhận được vé xe.
Cũng giống như năm “người” đã kể chuyện kinh dị trước khi lên xe vậy.
Suy nghĩ của Giang Thành trôi đi rất xa, nhưng phản ứng ở hiện thực chỉ kéo dài trong chốc lát, trên mặt chưa bao giờ để lại bất kỳ sơ hở nào.
Hắn nhìn Vương Kỳ, chuyển sự chú ý tới đôi mắt của anh ta, trước mắt còn có chuyện quan trọng hơn đang đợi hắn xác nhận: “Anh đã chọn tay nào?”
Vương Kỳ giơ tay trái lên, đôi mắt kia trong hốc mắt mang theo một cảm giác dò xét, nói bằng giọng kỳ quái: “Tay trái, cái tôi lấy là mắt trái, cũng may nhờ có anh chỉ điểm.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây