“Ban đầu còn tưởng đó là một bộ quần áo, nhưng sau khi đến gần, thì phát hiện ra đó là một thi thể. Vị giáo sư già lúc đó đã sợ đến mức gần như co giật, sau khi bình tĩnh lại một lúc lâu, mới bò dậy, nghĩ đến việc dùng điện thoại di động để gọi báo cảnh sát.”
“Có biết vì sao lại móc mắt của cô ấy không?” Giang Thành hỏi.
Theo như mô tả của Viên Tiêu Di, người đàn ông say rượu và nạn nhân không hề quen biết nhau, thuộc kiểu thấy sắc nên nổi ý đồ xấu, kích tình mà giết người, chứ không phải là hành vi vi phạm có chủ ý, theo lý mà nói thì không cần thiết phải móc mắt, chuyện này càng giống một vụ án trút giận hơn.
Dường như đã sớm có chuẩn bị cho câu hỏi của Giang Thành, Viên Tiêu Di nhỏ giọng nói: “Chuyện này em cũng nghe nói qua rồi, có lời đồn đại rằng người đàn ông này khá mê tín, gã tin rằng dung mạo của mình sẽ để lại trong mắt của nạn nhân, lo lắng sẽ để lại chứng cứ, cho nên mới móc mất đôi mắt của Mạnh Vũ Miên.”
Đây là lần đầu tiên Giang Thành nghe thấy cách nói này.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây