Thẩm Mộng Vân liếc Giang Thành bằng ánh mắt phức tạp. Âm thanh giọt nước rơi càng lúc càng gần hơn rồi,“Xem ra, đúng là do vật này.” Cô hạ giọng: “Bỏ thứ đó lại, chúng ta đi thôi.”
Trông Giang Thành như có chút không nỡ; thấy vậy, Cao Ngôn lập tức nổi giận: “Tôi nói này, anh Giang. Đã lúc nào rồi, mà anh còn tiếc rẻ thứ này?”
Chiếc kính lặn này chắc chắn là một manh mối đáng giá. Bằng không, thứ sau lưng kia cũng sẽ không bám riết chẳng tha như vậy.
Nhưng chuyện khiến mọi người bất ngờ chính là, dù ném đi chiếc kính lặn kia thì âm thanh giọt nước rơi ấy vẫn không định buông tha cho họ.
Tích... tóc...
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây