Thấy bà lão nói lật mặt là lật mặt ngay, còn nhắc đến đám người của nữ áo đỏ, Giang Thành có lẽ đã hiểu tại sao đám người nữ áo đỏ lại chết rồi.
“Bà ơi.” Giang Thành sờ sờ cằm, làm ra bộ dáng rất đáng tin cậy: “Có lẽ là do cách chúng cháu biểu đạt có vấn đề, ý của cháu là có thể giúp bà tìm, nhưng cần bà cung cấp thêm nhiều manh mối hơn, như vậy cũng có thể nâng cao hiệu suất làm việc, để bà đoàn tụ với cháu gái của mình sớm hơn.”
Nghe thấy Giang Thành nói như vậy, tâm tình của bà lão rốt cục cũng bình tĩnh lại, gật đầu nói: “Xem ra là tôi đã hiểu lầm các cậu rồi.”
Nói xong, bà đưa tay run rẩy mở túi vải trên nạng ra, vừa mở túi, liền có thứ gì đó lăn ra, sau khi xoay một vòng trên mặt đất, thì lăn đến chân của Hòe Dật.
“Bà ơi, không cần bà tìm đâu, để cháu nhặt cho.” Hòe Dật rất nhiệt tình, lập tức cúi xuống nhặt lên, như thể làm thế có thể để lại ấn tượng tốt trước mặt bà lão vậy.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây