Chủ quán nói đến đây thì dừng lại một chút, giống như đang nhớ lại cảnh tượng lúc đó, vẻ mặt không tự chủ được trở nên sợ hãi, mãi đến khi cầm lấy bát nước do Chu Vinh đưa tới uống mấy ngụm mới bình tĩnh trở lại.
Trần Hiểu Manh ngồi ở trên ghế gỗ, nửa người trên hơi hướng về phía trước, thấp giọng nói: “Cho nên... thôn Tiểu Thạch Giản là bị những người phụ nữ đã chết kia nguyền rủa?”
“Ừm.” Chủ quán gật đầu: “Sau khi cảnh sát rời đi không lâu, người dân ở thôn Tiểu Thạch Giản bắt đầu có người mất tích, nhưng khi người mất tích càng ngày càng nhiều, mới có người ý thức được, đó là sự trả thù của những người phụ nữ đã chết.”
“Đặc biệt là...” Giọng nói của anh ta đột nhiên trở nên cổ quái, bờ môi run rẩy mấy lần: “Sau khi tìm được thi thể của những người đàn ông đó.”
“Thi thể làm sao?” Người lên tiếng là Bôn Phú, anh ta co rúm người lại, đồng tử hơi mở rộng, lộ ra vẻ tò mò và sợ hãi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây